“Ngọc Nhi và Kiệt ca nhi chẳng phải sắp vỡ lòng sao? Lôi thị chẳng phải định đưa mấy đứa cháu trai đi thư viện à? Vừa hay đón mấy đứa trẻ nhà họ Nhược đến phủ học nhà chúng ta luôn. Người nhà họ Nhược cưng chiều con gái, lúc đề cập, nhớ nhắc đến cả cô bé con nhà họ Nhược nữa, nhà họ Nhược không thể có tiền mời riêng thầy dạy cầm kỳ thi họa, thi thư lễ nghi cho con bé đó đâu, cho dù không đưa mấy đứa cháu trai đến, cũng nhất định sẽ đưa con bé đó tới!”
Khương Lực càng nghĩ càng thấy chủ ý này hay, trẻ con thường không có tâm cơ, chỉ cần dỗ dành một chút là có thể moi ra rất nhiều chuyện. Hơn nữa năm đó ông cụ nhà họ Nhược từng cứu mạng ông ta, cứu mạng rất nhiều tướng sĩ trong quân, vì thế trong quân có rất nhiều binh lính vẫn nhớ đến ân tình của ông ấy. Nếu ông ta đón con cháu nhà họ Nhược về học cùng cháu mình, như thế cũng có thể để những binh lính trong quân kia thấy ông ta là một tướng quân trọng tình trọng nghĩa thế nào, như thế mới khiến bọn họ càng thêm tin phục mình.
“Ta đi viết thư ngay đây!”
Khương Lực bước nhanh ra khỏi phòng, không ngờ trước mắt đột nhiên tối sầm, chân vấp phải bậc cửa, cả người lảo đảo ngã văng ra ngoài, đầu đập mạnh vào cột sơn son dưới hành lang, mái nhà rung chuyển, một mảnh ngói nhọn rơi xuống, cắm phập vào óc ông ta. Trước khi ngất đi, trong đầu ông ta chỉ còn lại một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuc-tinh-nho-chon-dien-vien/4905976/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.