Lý Chính biết chữ, y cũng tiến lại xem.
“Gạch xanh, Tác phường Tương du nhà họ Hoắc mua tổng cộng tám vạn bốn nghìn viên gạch xanh, cộng thêm phí xây kháng, vữa trát, và tiền công, tổng cộng là chín mươi ba lượng bạc trắng.”
Lý Chính nhìn xuống, tên người ấn dấu tay ký nhận ghi là “Hồ Lão Tam thôn Hồ Gia”.
Lý Chính lại nhìn sang tờ giấy khác. Tờ này viết rất nhiều thứ, phía sau còn có một xấp dày cộm.
“Nhà Ngưu Hồng thôn Uông Gia, thu tám mươi cân đậu nành, tổng cộng bốn trăm văn.” Phía sau là một dấu tay màu đỏ.
Ngưu Thúc trong đám người nhìn thấy, lập tức lớn tiếng la lên: “Ê, đây chẳng phải là lần trước ta tới nhà họ Hoắc bán đậu nành, khi chúng ta giao tiền nhận hàng, nhà họ Hoắc bảo ta ấn dấu tay sao?”
Mọi người nhìn kỹ, quả nhiên là đúng! Phía sau là một chuỗi dài dằng dặc, mọi người liền hiểu ra, hóa ra đây là sổ sách ghi chép việc mua bán đậu nành.
“Chư vị hương thân,” Hoắc Sơn lại mở lời: “Từ khi nhà chúng ta tung tin thu mua đậu nành, tính đến nay đã hơn nửa tháng, chỉ riêng tiền thu mua đậu nành đã chi ra bảy, tám chục lượng bạc rồi.”
“Ôi trời ơi!”
Các thôn dân thôn Uông Gia hít một hơi khí lạnh: “Đây là bao nhiêu đậu nành vậy, chẳng phải là hơn vạn cân sao!”
Hoắc Sơn gật đầu, rồi nói tiếp: “Lần này chúng ta cũng đã dốc hết vốn liếng, mở rộng tác phường cộng thêm thu mua đậu nành, đã tiêu gần hai trăm lượng bạc rồi. Sau này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuc-tinh-nha-nong-ba-vi-ca-ca-cung-chieu-khong-ngot/5022850/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.