Lâm Bắc Thần theo hai gã quân nhân tới trạm canh gác trước mặt, sau khi hai bên cùng cúi chào, quân nhân xoay người nói với Lâm Bắc Thần: “Lâm tiểu thư, thật không tiện, cô chỉ có thể một người đi vào.”
“Bằng hữu tôi ở chỗ này?” Lâm Bắc Thần nhíu mày ngữ khí cũng lạnh xuống, đây không phải một nơi mà người bệnh nên ở, tuy nói Lý Thiên Hữu phạm sai, mà nàng giết dù sao cũng là tội phạm, hơn nữa trước đó còn bị thương, tại sao quân đội người một nhà cũng không hướng về người một nhà? Lâm Bắc Thần nghĩ thầm, địa phương quỷ quái này căn bản là ngục giam, ngoại trừ lính gác súng ống đầy đủ cái khác ngay cả một bóng người cũng không thấy được...
“Đúng vậy, ngài cùng vị đồng chí này đi vào là được rồi.” Quân nhân kia cũng không để ý tới Lâm Bắc Thần vẻ mặt khó hiểu, kính một quân lễ xoay người đi đến xe.
Lâm Bắc Thần đi theo phía sau lính gác giữ cửa vào trong, vào hành lang lòng của cô liền chìm xuống, một luồng cảm giác áp lực sinh ra từ tâm, trong hành lang an tĩnh cực kỳ, toàn bộ hành lang chỉ là tiếng vọng giày cao gót của Lâm Bắc Thần gõ gõ mặt đất.
Mỗi lần Lâm Bắc Thần đi qua cửa của một gian phòng, trái tim cô sẽ nhảy mau một chút, nhìn những cửa phòng bằng sắt đóng chặt này, trái tim cô như bị người ta nặn nhẹ một cái, đau nhức suýt nữa cô phải cong lưng đi...
Binh sĩ dừng ở trước cửa phòng thứ ba, hắn quay đầu liếc nhìn Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phuc-kich-ai/1425119/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.