Editor: Tứ Phương Team
“Ta đã tới đây rất nhiều lần, cuối cùng cũng tìm được nàng.”
Hắn vừa nói vừa vươn tay tựa hồ muốn dắt nàng, Tô Hi không tự chủ được lui về phía sau mấy bước. Ánh mắt Tắc Đỗ Văn tối sầm nhưng vẫn ôn hòa có lễ, thu tay, thấp giọng nói: “Nàng thật tiều tụy.”
Nàng có tiều tụy sao? Khóe miệng Tô Hi giật giật, nếu như mấy tháng trước, nói nàng tiều tụy là thật, bất quá trong mấy tháng này nàng cơm no rượu say, được Phổ Tư nuôi nấng càng thêm mượt mà, mặt mày hồng hào rạng rỡ, nhìn thế nào cũng không thể thấy tiều tụy chứ?
Nàng chạm phải ánh mắt Tắc Đỗ Văn, đột nhiên hiểu rõ câu “tiều tụy” kia nghĩa là gì. Lúc trước về vật chất, Tắc Đỗ Văn thật sự không bạc đãi nàng. Lễ phục, trang sức, châu báu quý giá nàng dùng nghe nói đều là kiểu dáng mới nhất ở vương đô khi đó, mỗi thứ đều tinh xảo hoa lệ, không giống nàng hiện tại tóc bím, áo bông, bên ngoài choàng vải bố*, không trang điểm tinh xảo, không ăn mặc hoa lệ. Tắc Đỗ Văn cảm thấy nàng tiều tụy là đương nhiên.
*vải bố: vải thô.
Nàng rất muốn nói cho Tắc Đỗ Văn, nàng chỉ là một phù thủy ở thôn phù thủy, tuy thích quần áo xinh đẹp cùng châu báu lấp lánh nhưng ngày thường nàng vẫn thích trang điểm đơn giản “tiều tụy ” như vậy. Mỗi ngày cùng mọi người so sánh phàn nàn kiểu dáng của quần áo mới, khoe khoang đá quý lớn nhỏ trên người, nàng mệt mỏi. Chẳng qua trước kia những lời này nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-thuy-chi-tam/259998/chuong-3-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.