“Nghinh Tử, ngươi thật là muốn ta dùng tiếng đàn để cảm ơn sao?”.
Đợi một đỗi vẫn chưa thấy đáp lại, Thi Quỷ lại hỏi tiếp:
“Được rồi, vậy bây giờ ngươi muốn ta đàn thế nào?”.
Lần này, Nghinh Tử đã không giữ im lặng nữa mà đưa tay viết xuống:
“Tâm ngươi thế nào thì đàn thế đó”.
“Tâm ta sao?”.
Thi Quỷ nhắm mắt cảm nhận hồi lâu thì thở nhẹ, gật đầu: “Ta hiểu rồi”.
Nói đoạn, hắn nâng tay đặt lên cây đàn trước mặt, điều chỉnh một chút thì bắt đầu gảy.
Khúc nhạc lần này, nó chẳng phải Thương Tâm Vẫn mà hắn vẫn thường gảy nữa. Nó là một bản nhạc khác. So với Thương Tâm Vẫn thì nó êm đềm hơn, cũng tươi sáng hơn rất nhiều.
Nếu chất chứa trong Thương Tâm Vẫn là nhớ thương, là luyến tiếc, là khổ đau, oán hận khiến người phải ngạt thở thì đang cất lên đây, nó lại là một thứ gì đó rất dịu dàng, rất ấm áp. Nó tựa như tia nắng mùa xuân, cơn mưa mùa hạ. Được xoa dịu, vỗ về, đấy là cảm giác mà nó mang lại...
...
Thế rồi không biết qua bao lâu, những giai điệu êm đềm kia cũng dứt. Khúc nhạc đã dừng.
Từ trên những sợi dây đàn, Thi Quỷ thu tay về, mở miệng nhưng mắt lại chẳng quay nhìn:
“Nghinh Tử, ta đàn tốt chứ?”.
“Rất tốt”.
Lần này, thay vì một dòng chữ thì giọng nói lại cất lên.
Nghinh Tử đã chịu mở miệng nói chuyện cùng Thi Quỷ?
Thật ra thì không. Giọng vừa rồi không phải của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-thien-ky/2555231/chuong-446.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.