...
Lát sau.
Qua một hồi ngụp lặn dưới hồ, Lạc Lâm hiện đã được người đưa lên bờ.
Dáng vẻ khẩn trương, Thác Đán nói gấp:
“Lạc Lâm! Lạc Lâm! Ngươi sao rồi?!”.
“Ta... Khục khục...”.
“Phụt...”.
Trong tiếng thở hổn hển, Lạc Lâm dùng tay liên tiếp vỗ ngực, ói một ngụm nước ra rồi nói, giọng đứt quãng:
“Ta hình như... Hình như sắp... Sắp không xong rồi!”.
“Lạc Lâm, đừng dọa ta...”.
“Khục... Ta không có... A!”.
Chưa kịp nói hết thì Lạc Lâm bất ngờ hét lên một tiếng chói tai.
Ngay kế bên nàng, Nghinh Tử chẳng rõ từ lúc nào đã xuất hiện. Vẫn cái giọng khàn đục khó nghe, Nghinh Tử nói:
“Tổn thương một chút, không chết được”.
Nói đoạn, nàng đem Thực Thi Nghĩ hiện đã co quắp thả trước mặt Lạc Lâm, bảo:
“Chưa chết, đem về đi”.
...
Nghinh Tử vừa đi khỏi, Lạc Lâm lúc này mới vội vội vàng vàng vươn tay nhặt Thực Thi Nghĩ dưới đất lên.
Qua một hồi tỉ mỉ kiểm tra, rốt cuộc thì trong lòng nàng cũng thở phào một hơi. Đúng như Nghinh Tử nói, Thực Thi Nghĩ của nàng vẫn còn sống.
“Bảo bối vẫn còn... Bảo bối vẫn còn...”.
“Lạc... Lạc Lâm, vừa rồi có phải...?”.
Ngó qua Thác Đán - người vừa hỏi, Lạc Lâm gật đầu xác nhận: “Đó là Nghinh Tử tỷ”.
“Nghinh Tử tỷ”.
Thác Đán không tự chủ mà hướng mắt nhìn về căn nhà nhỏ bên kia, buột miệng thốt ra: “Đáng sợ quá”.
“Ngươi nói đúng. Rất đáng sợ...”.
...
...
Hôm nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-thien-ky/2555221/chuong-441.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.