...
“Ầm! Ầm!”.
“Ầm! Ầm...!”.
Ra khỏi lòng đất, Lạc Mai Tiên lại tiếp tục kéo lê Vương Chi bước đi.
Dưới cơn mưa, trong sấm vang chớp giật, trong tiếng gió thét gào, nàng lặng lẽ bước đi như một u linh. Nhất là với sợi xích đen tuyền cùng kẻ bị kéo lê phía sau, kết hợp lại càng khiến hình ảnh nàng trở nên... Ghê sợ.
Giống như những cai ngục trước đó, các thuộc hạ trong phủ cũng thấy được mọi thứ. Và thực sự thì bọn họ đã ngạc nhiên, hoặc ít hoặc nhiều. Phải, bọn họ cũng chưa bao giờ chứng kiến Lạc Mai Tiên như vậy trước kia. Lúc này nàng quá lạ lẫm với họ.
Có lẽ bởi vì sự “xa lạ” bất thường ấy cho nên rốt cuộc thì đã chẳng một ai dám tiến lại gần Lạc Mai Tiên. Và như vậy, nàng lại một mình bước đi. Từng bước chậm rãi trong mưa gió, mãi cho tới khi... Đến tòa chính điện.
Trước tòa chính điện hiện giờ có một người đang đứng, là một nam nhân, xem dáng vẻ thì hình như đã đứng đợi được một lúc rồi. Hắn cũng chẳng ai xa lạ, đúng là Âu Quyền.
Trong bộ đồ màu đen trùm kín mít từ đầu tới chân, hắn hướng Lạc Mai Tiên vừa đi đến, khụy gối quỳ xuống, nói:
“Đại công chúa, xin người hãy trách tội!”.
Lạc Mai Tiên nghe xong thì cúi xuống nhìn hắn, hỏi:
“Trách tội? Người muốn ta trách tội gì?”.
“Tội thất trách. Là thuộc hạ đã không đảm bảo được sự an toàn cho tiểu công chúa. Mọi chuyện... Đều là lỗi của thuộc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-thien-ky/2555116/chuong-390.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.