Chỉ một chữ: “Sợ”.
Hầu hết dân cư sinh sống bên trong Đại La Thành, ai nấy cũng đều rất e ngại tiểu công chúa Lạc Lâm. Có thể nói cô bé chính là vị khách không được hoan nghênh nhất, dù là ở đâu, quán ăn, tiệm đan dược hay là tiệm binh khí, phường vải,...
Chẳng ai thích đồ vật của mình bị người ta vươn tay thản nhiên lấy đi một cách hoàn toàn miễn phí hết!
Trừ bỏ chấp nhận “mất mát” ra thì còn có thể làm gì được nữa?
Từ chối cho đi? Hay là tới tìm cô bé đòi nợ?
Cô bé chính là công chúa a. Hơn nữa bên cạnh lại còn có một vị tỷ tỷ cường hãn là lãnh chủ của cả vùng đất Đại La này, ai mà dám đắc tội chứ. Cách tốt nhất để giảm thiểu thiệt hại là tận lực né tránh, tận lực che giấu mà thôi.
Giống như trường hợp hiện giờ vậy.
Trên con đường lớn từ phủ thành chủ dọc về hướng đông nam, ở đoạn cuối đường, cảnh tượng mua bán vốn dĩ là đang ồn ào náo nhiệt là thế, ấy vậy mà ngay khi có người hô lên “Tiểu ma vương đến!” Thì trong thoáng chốc, từ quán nhỏ cho tới tiệm to, phường lớn, toàn bộ đều vắng tanh vắng ngắt.
Người trốn được thì tận lực trốn, kẻ không đi được thì cũng nhanh chóng tìm chỗ ấn nấp, cảnh tượng phải nói là đủ khác lạ bất thường.
Danh tự tiểu ma vương kia, tại Đại La Thành này nó rất là nổi tiếng, không ai là không biết. Đấy chính là biệt danh của kẻ “ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-thien-ky/2555023/chuong-344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.