Dẫu sao cũng không đấu lại được Tư Đồ Thừa Thiên, Lý Tử Du đành phảinghe lời hắn đi ngủ. Khi nàng tỉnh lại thì trời đã sáng rõ rồi, ăn xongđiểm tâm lại tiếp tục lên đường.
Người ta nói duyên phận là hai chữ rất kì diệu nhưng Lý Tử Du và TưĐồ Thừa Thiên vẫn không thể hiểu được vì sao lại có thể gặp được vị tiểu nương tử tối qua, người đang quỳ gối bên cạnh họ. Chuyện hoang đườngnực cười gì đây chứ? Không hiểu tại sao nàng ta lại trùng hợp gặp đượcxe ngựa của bọn họ, chẳng lẽ có đường tắt à? Nếu không một bên là ngựachạy, một bên là người đi, sao có thể gặp nhau thế này? Hay là hôm quahai người kia thật sự bị đuổi khỏi khách điếm rồi đứng chờ ở đây?
Vị tiểu nương tử kia nhìn Tư Đồ Thừa Thiên liền nhớ đến biểu hiệnlạnh như bang của hắn khiến nàng ta không khỏi run sợ. Nhưng bị ép đếnmức này thì có biện pháp gì nàng ta cũng phải tận dụng. Hơn nữa thấy vịtiểu công tử đen nhẻm ngày hôm qua bây giờ lại trở thành một tiểu cônương nũng nịu thì nàng ta biết phải lấy lòng được Lý Tử Du nên nàng tamới nói đến tình cảnh của bản thân cho nàng biết.
Thì ra phụ thân của vị tiểu nương tử này là một tú tài nhưng lại suốt ngày chỉ biết đọc sách, không quan tâm đến chuyện trong nhà khiến chomẹ của nàng ta phải làm việc vất vả, mệt nhọc mỗi ngày. Hơn thế nữa chanàng ta từ lúc được danh tú tài thì chẳng thi đậu kì thi nào nữa, nhưngcàng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-xin-chao/2508712/chuong-72-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.