Màn đêm buông xuống. Mọi người đều đã sớm chìm vào giấc ngủ còn Lý Tử Du lại bị Duẫn Thiên đưa đến một nơi khác.
“Ở phía trước cách đây không xa chính là phủ Thượng Quan. Đợi lát nữa nếu nàng còn muốn cầu ta giúp đỡ thì ta sẽ nghĩ biện pháp.” Duẫn Thiên nói.
Lý Tử Du bị đưa lên một cái nóc nhà. Duẫn Thiên cẩn thận dỡ một miếng ngói ra, tạo ra một lỗ hổng để Lý Tử Du nhìn xuống phía dưới. Nàng thấy trong phòng có hai người, một người trẻ tuổi chính là Thượng Quan Thanh, người kia lớn tuổi hơn nhiều có lẽ là Thượng Quan bá phụ. Lý Tử Du im lặng lắng nghe tiếng nói chuyện trong phòng.
“Thanh Nhi, hôn sự này con đành phải chịu ủy khuất rồi.”
Thượng Quan Thanh nói: “Phụ thân không cần phải nói vậy. Đây là thánh ý. Nếu con còn là người của Thượng Quan gia thì con sao có thể bởi vì việc nhỏ này mà làm liên lụy đến toàn bộ gia tộc được. Phụ thân không cần phải lo lắng cho con đâu. Là do con bất hiếu khiến phụ thân và mẫu thân phải lo lắng.”
Thượng Quan đại nhân nói: “Con có thể nghĩ được như thế khiến vi phụ cảm thấy thật vui mừng. Vi phụ đã hỏi thăm rõ ràng rồi. Vị công chúa Bình Ninh kia tuy rằng mới tiến cung nhưng tướng mạo không tệ. Dẫu sao nàng cũng là huyết mạch của tiên hoàng, sau này các con hãy cùng nhau sống tốt. Còn về mẫu thân con, con đừng oán trách bà ấy. Bà ấy cũng vì muốn tốt cho phủ Thượng Quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-xin-chao/2508645/chuong-56-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.