Trước kia khó khăn, Kỷ gia không dùng nổi băng, nhưng bây giờ Tạ phủ đưa đến rất nhiều, cũng xem như trải qua một mùa hè thoải mái.
Chẳng qua bên ngoài vẫn rất nóng, Kỷ Dao gần như không ra khỏi cửa, ở trong nhà luyện chữ vẽ tranh, giống như muốn luyện tập theo hướng tài nữ. Mãi cho đến lúc thu sang mới qua lại với các gia tộc.
Ngày hôm đó trong phòng yên lặng, chỉ có hai con mèo cãi nhau ầm ĩ, chạy tới chạy lui. Chơi một lúc thì tựa vào trên bàn của Kỷ Dao, một trái một phải ngủ gà ngủ gật.
Thật sự là hai đứa nhóc vô tư, Kỷ Dao nhìn bọn chúng, đưa tay lướt trên giấy Tuyên Thành thêm vài nét, hai con mèo hiện lên giấy.
"Tiểu thư vẽ thật đẹp!" Mộc Hương khen ngợi, "Nô tỳ nhìn ra được, đây là Miêu Miêu, đây là A Tuyết."
A Tuyết là con mèo cái nhỏ.
"Cái này nếu không nhìn ra, ta sẽ dẫn ngươi đi khám đại phu," Kỷ Dao cười, "Một lớn một nhỏ rõ ràng như vậy, trừ phi ánh mắt ngươi không tốt."
Nàng vẽ quả cầu mây mà bọn chúng thích chơi giữa hai con mèo.
"Tiểu thư vẽ thêm cây chổi đi, hai bọn quỷ nghịch ngợm, mỗi lần nô tỳ quét rác, rất thích đến quấy rối."
Kỷ Dao phì cười một tiếng, ngẫm lại nói: "Nếu không thì đặc biệt làm một cây cho bọn chúng chơi."
"Ý kiến hay đó, tiểu thư."
"Đi tìm một ít lông gà, rồi tìm thêm một cây gậy trúc ngắn..."
Tiểu nha đầu vội vàng đi tìm.
Cây chổi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-truoc-cua-ta-la-quyen-than/735721/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.