Bất kể Đại Yến hưng thịnh tới mức nào thì hàng năm tai ương vẫn ập đến, mặc dù Hoàng thượng đã tận sức dàn xếp cho lê dân bách tính, nhưng chẳng thấm vào đâu, dân chúng lưu lạc khắp nơi.
Vào cuối tháng tám, Kỷ Đình Nguyên trình lên tấu chương, viết "thuyết lưu dân", đề nghị tăng cường ở phủ huyện, cho phép dân lưu lạc ở vùng phụ cận có thể nhập hộ tịch, các nơi dân cư thưa thớt như Tấn Châu, Hồ Châu vừa đúng lúc có thể gia tăng dân số. Có hôm Hoàng thượng nhìn thấy tấu sớ này vô cùng mừng rỡ, cùng bàn với Cố Diên Niên, đồng thời hỏi thăm lý lịch của Kỷ Đình Nguyên ra sao.
Bởi vì Kỷ Đình Nguyên là quan viên lục phẩm, không được nhập điện tham dự buổi tảo triều, nên Hoàng thượng không có ấn tượng.
Cố Diên Niên cười nói: "Hồi bẩm Hoàng thượng, đó là nhi tử của Tri phủ phủ Thuận Thiên Kỷ Chương, nhậm chức quan tại Sử bộ, làm việc linh hoạt rất có chủ kiến."
"Vậy sao?" Hoàng thượng trầm ngâm, "nếu đã như vậy, nên tận dụng đồ vật, tận dụng người tài, liền phái hắn ta đi giải quyết chuyện này..." sau đó cầm bút viết một đạo thánh chỉ.
"Hoàng thượng, tình trạng lũ lụt năm nay tốt hơn những năm trước, đặc biệt là sông Hồng, bởi vì được kịp thời tu sửa, nên không có tổn thất gì."
Là đang kể công của Tống Vân.
Ông làm sao có thể không biết? Hoàng thượng buông bút xuống, thần sắc phức tạp.
Từ trước Hoàng thượng đã để lộ một chút ý nghĩ của mình trước mặt Cố Diên Nhiên, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-truoc-cua-ta-la-quyen-than/735704/chuong-56.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.