Editor: mèomỡ
Đoàn Chính Trung quay đầu nhìn Tiểu Nhụy một cái, sau đó nói với quản gia:“Sai người đi điều tra nơi phu nhân ngã xuống có gì khác thường hay không.”
“Vâng.” Quản gia lĩnh mệnh đi ra ngoài, Đoàn Chính Trung lại nói với nha hoàn đứng bên:“Dìu nàng đi nghỉ ngơi.”
Nha hoàn giúp Tiểu Nhụy còn đang hoảng loạn đi ra ngoài. Đoàn Chính Trung nhìn Cầu Mộ Quân, ngồi xuống đầu giường cầm tay nàng.
Thời gian chậm rãi trôi qua, đại phu cứ qua một lúc sẽ đến xem tình hình của nàng xem có gì dị thường không. Trong phòng người ra vào không ngừng, nhưng vẫn rất im ắng.
Một lát sau, quản gia trở lại, đứng ở trong phòng nói với Đoàn Chính Trung:“Tảng đá trong ao có từ ngày xây dựng, cũng không có chỗ nào đáng nghi, trên hành lang có vết cắt nho nhỏ vừa khéo là nơi phu nhân trượt chân. Xem ra, hình như là phu nhân giẫm vào hạt châu nào đó mà trượt chân, nhưng ở trên hành lang lại không tìm được gì.”
“Đã biết.” Đoàn Chính Trung gật đầu.
“Chuyện này không cần tra xét nữa, nói là phu nhân ngoài ý muốn ngã bị thương. Mặt khác sai người nâng cao lan can hành lang thêm chút nữa.” Hắn bổ xung.
“Dạ, lão nô sẽ đi làm ngay.” Quản gia nói xong, lui xuống.
Sắc trời ngày càng tối, có người nhắc nhở Đoàn Chính Trung nên đi nghỉ.
Đoàn Chính Trung im lặng một lát, chậm rãi từ trên giường đứng dậy, lại chậm chạp không đi.
Tiếp theo, hắn lại ngồi xuống, nói:“Không cần lo cho ta, đi xuống.”
Đêm đã khuya, Đoàn Chính Trung còn ngồi ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-la-thai-giam-tong-quan/1526009/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.