Editor: mèomỡ
Cầu Mộ Quân lập tức đưa hết đồ trên cho Tiểu Nhụy, chạy tới trước mặt người áo xám.
“Chủ nhân thanh kiếm này đâu?” Cầu Mộ Quân trực tiếp hỏi.
Người áo xám không lên tiếng, thậm chí không ngẩng đầu, lập tức đi qua bên cạnh nàng.
“Ngươi đứng lại, là Đoàn Chính Trung phái ngươi đi ra ngoài đúng không? Ngươi đã làm gì Cố công tử?” Cầu Mộ Quân lại đuổi theo hắn.
Người áo xám không muốn bị nàng tiếp tục dây dưa, chân đạp một cái dùng khinh công xẹt qua trước mắt nàng.
Cầu Mộ Quân cũng không muốn hỏi hắn nữa, trực tiếp đến thư phòng Đoàn Chính Trung.
Chờ nàng đi vào thư phòng, đã không thấy người áo xám kia đâu nữa. Trên thư án của Đoàn Chính Trung có một thanh kiếm gãy.
“Ngươi giết hắn?” Cầu Mộ Quân vọt tới trước mặt hắn hỏi.
“Ta có cho phép ngươi tiến vào sao?” Đoàn Chính Trung nhìn hồ sơ trên bàn nói.
“Giết hắn có lợi gì với ngươi? Có chỗ nào tốt! Ngươi bị điên sao, gặp người liền giết?” Giọng nói của Cầu Mộ Quân run run, dồn dập, lại sợ Cố Dật Lâu thật sự đã chết, vội vàng muốn biết kết quả, hơn hết là vì Đoàn Chính Trung vô tình mà đau lòng.
“Cứu hắn có lợi gì với ta?” Đoàn Chính Trung ngẩng đầu hỏi ngược lại.
“Nếu không có lợi, vì sao ta không thể giết hắn?”
“Ngươi......” Cầu Mộ Quân nhìn hắn, nói không nên lời.
Đoàn Chính Trung lại cúi đầu, nói:“Thừa dịp ta còn chưa trừng phạt ngươi tự ý vào thư phòng, mau đi ra đi.”
“Vì sao, vì sao ngươi lại như vậy? Vì sao!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-quan-la-thai-giam-tong-quan/1526006/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.