"Chung Thịnh: Đừng hỏi, hỏi là hoà."
TRUYỆN CHỈ ĐĂNG TẠI WATPAD @TieuNgukhaai, MỌI NƠI KHÁC ĐỀU LÀ ĂN CẮP.
....
"Hôm nay em luyện tập đến muộn như vậy." Sau khi Chung Thịnh tới đón Giang Nhất Minh thì thấy Giang Nhất Minh liên tục ngáp hai cái, hơi cau mày: "Luyện tập không thuận lợi?"
"Không phải, chỉ là nữa đêm tự nhiên ở đâu xuất hiện vài thứ gì đó, đem đám thanh niên kia doạ cho sợ." Giang Nhất Minh cong cong khoé miệng, nở nụ cười hờ hững.
Kể từ lần trước giúp cha của Chung Thịnh giải quyết vấn đề bị tiểu quỷ mê hoặc, sau đó cứu Chung Nghĩa một mạng. Người Chung gia liền biết y thông thạo loại chuyện này, tương tư như một loại tài năng.
Cho nên y cũng không cần phải ở trước mặt Chung Thịnh che che giấu giấu cái gì, điều này làm y cảm thấy rất thoải mái, có thể tiết kiệm hơi sức.
Mà chỉ cần với tính tình cực kỳ sủng nịch y của Giang gia, cho dù Giang Nhất Minh có thể hiện cái gì khác người đi chăng nữa, cũng đều bị câu tóm tắt "Minh Minh *thiên tư thông minh, thiên phú hơn người" của Giang gia, coi như chưa từng có ai hoài nghi điểm này.
Giang Nhất Minh không chắc là bọn họ thật sự không hoài nghi, hay là biết mà không hỏi y nữa.
Chỉ là Giang Nhất Minh phát hiện cứ đến lúc nói chuyện mà y nói về phương diện này, cha mẹ và anh trai đều nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.
- ---Bất quá cứ tới lúc tán gẫu là y như rằng đề tài đều sẽ nhảy loạn xạ.
"Hả?"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhi-dai-gia-than-gia-quy-o-gioi-giai-tri/274440/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.