Ở phía không xa, Ôn Vân Nhã và Vĩnh An công chúa rõ ràng đã sớm trông thấy các nàng.
Ôn Vân Nhã trợn tròn đôi mắt, vẻ mặt tràn ngập khó tin.
Vĩnh An công chúa đang thân mật khoác tay nàng cũng có chút thất thần, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Ôn Ninh, dường như do dự trong thoáng chốc. Ngay sau đó, nàng khựng lại, hơi ngẩng mặt về phía các nàng, tựa hồ định mở miệng nói gì đó.
Ôn Ninh còn chưa kịp phản ứng, Tô Lệnh Nguyệt và Trần Vô Ưu đã đồng thời chau mày.
Tô Lệnh Nguyệt hiển nhiên rất có kinh nghiệm đối phó với loại tình huống này, trước khi Vĩnh An công chúa kịp mở lời, nàng đã khẽ mỉm cười, gật đầu với công chúa một cái rồi thu hồi ánh mắt, dáng vẻ như chẳng định tiếp lời thêm.
Quả như chính Vĩnh An công chúa từng nói, nàng cho dù có tôn quý là công chúa thì sao chứ? Trong thời buổi hoàng quyền suy vi hiện nay, chớ nói là Tô Lệnh Nguyệt bọn họ, ngay cả các thế gia quan lại khác cũng chẳng buồn làm bộ tôn kính nàng.
protected text
Chỉ là, Vĩnh An công chúa vẫn không nhịn được mà siết chặt đôi tay, dưới tay áo rộng thùng thình, những đường gân xanh yếu ớt hiện rõ trên mu bàn tay.
Những người xung quanh đang ngấm ngầm trông chờ một màn kịch hay bất giác có phần thất vọng.
Hai nữ chủ trong lời đồn lại cứ thế bỏ qua nhau! Ngay cả một lời chính thức cũng không có!
Hơn nữa, đến cả Tam phu nhân của Đô hộ phủ và Vô Ưu cô nương cũng chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065292/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.