“Ngươi!”
Ôn Cửu Sơn bị tức đến mức không thốt nên lời.
Ôn Ninh sắc mặt vẫn lạnh lùng như cũ, “Phụ thân, người biết ta vốn không nhiều kiên nhẫn. Ta sẽ đếm đến ba. Nếu phụ thân không đồng ý, ta sẽ coi như người đã từ chối yêu cầu của ta.”
Nàng dừng một chút, rồi khẽ mỉm cười, “Đến lúc đó, có lẽ ta còn nên vui mừng mới phải. Hóa ra trong lòng phụ thân, mẫu thân ta và tỷ đệ chúng ta còn quan trọng hơn cả tính mạng của người.”
Ôn Cửu Sơn bỗng thấy khó thở, cố gắng bình ổn tâm tình, nói: “Không, Ninh nhi, chúng ta từ từ nói chuyện lại…”
Ôn Ninh đã lạnh nhạt đếm tiếng đầu tiên, “Một…”
“Ninh nhi!”
“Hai…”
“Ngươi… ngươi là nghiệt chướng! Ngươi tưởng Ôn gia không thể thiếu các ngươi sao! Đến lúc đó hối hận chỉ có các ngươi, tuyệt đối không phải là ta…”
“Ngươi thật quá lạnh lùng vô tình, tự cho mình là đúng, không biết trời cao đất dày…”
Ôn Ninh tựa như không nghe thấy, không chút biểu cảm mà đếm tiếp, “Ba…”
Tim Ôn Cửu Sơn lập tức hoảng loạn đến cực điểm. Nhìn thấy sắc mặt Ôn Ninh theo tiếng đếm cuối cùng mà hoàn toàn lạnh xuống, ông ta rốt cuộc cũng cắn răng quyết định, gầm lên: “Được! Ta cho các ngươi đi! Cho các ngươi đi còn chưa được sao?! Đến lúc đó, đừng có mà khóc lóc quay về cầu xin ta…”
Thấy Ôn Cửu Sơn rốt cuộc cũng nhượng bộ, Ôn Ninh trong lòng buông lỏng, nhưng trên mặt vẫn giữ nét cười nhàn nhạt, “Phụ thân yên tâm, sẽ không có ngày đó đâu. Người đâu, chuẩn bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-y-thuat-vo-song/5065279/chuong-256.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.