Trời tối mịt, Dương Hiểu Trần hai tay xách hai túi đồ nặng trịch bước vào biệt thự nhị thiếu gia. Cô có ý muốn ăn mừng thắng lợi với họ. Vừa đi tới sân vườn, cô nghe thấy có tiếng cười sảng khoái rất ma quỷ vọng lại từ gốc cây xoan ở góc trái vườn. Hiểu Trần bỏ túi đồ lên lan can hành lang, hiếu kì lén lút, rón rén nhẹ nhàng đi tới gần nghe trộm. Đứng sau lùm cây, cô thuận lợi cả việc ẩn nấp lần việc nghe hóng.
"Bạch Anh Thi, Phong Ưu Vũ, hai người này làm gì mà sao phải đứng đây nói chuyện thế nhỉ?"
Phía góc vườn, Phong Ưu Vũ đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc Bạch Anh Thi. Cô ta mân mê cổ áo anh mà buông lời nhắc nhở ngọt ngào.
"Anh Vũ, tại sao anh không giết anh ta đi. Phong Đình Huy còn sống thì đối với anh vẫn là một mối họa lớn đó."
Phong Ưu Vũ mím môi cười ha hả.
"Mối nguy cần nhắc đến phải là con nhỏ Hiểu Trần kia mới đúng đó em à. Nếu cô ta nói ra chuyện này thì chúng ta sẽ mất hết tất cả."
Bạch Anh Thi bĩu môi lảng đi.
"Anh giết Hiểu Phi được thì chắc chắn sẽ giết con nhỏ đó được thôi. Có gì đâu mà lo."
Phong Ưu Vũ thét lên tiếng cười man rợ ma quỷ, vừa cười anh vừa hãnh diện ưỡn ngực công bố trước mặt Bạch Anh Thi.
"Anh sẽ xử lý hết bọn họ, Dương Hiểu Trần, Phong Đình Huy hay cả kể cái lão già Đinh Uẩn đó. Anh sẽ chôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-phong-thieu-gia/2757675/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.