Trước cửa phòng cấp cứu, Dương Hiểu Trần đi đi lại lại, chân tay run lẩy bẩy. Cứ vài giây cô lại kiễng chân lên ngó đầu cố ngóng tin tức bên trong. Dương Hiểu Trần quần áo ướt sũng tóc tai bết nước mệt mỏi dựa lưng vào cửa sổ. Quay đầu áp mặt vào cửa kính, qua khe hở tấm rèm chưa kéo kín cô nhìn thấy bác sĩ đang chuẩn bị sử dụng máy kích tim. Dương Hiểu Trần chắp tay trước ngực chân run run cứ đập vào nhau.
"Ông trời ơi, con xin ông mà, xin ông đừng cướp anh ta đi. Anh ta đáng được sống."
Qua khe hở ấy cô nhìn thấy Phong Đình Huy giật nảy người lên khi bác sĩ dùng máy kích tim đặt lên ngực anh. Từng cú giật nảy ấy là từng ca nín thở của Dương Hiểu Trần. Cô thật sự lo lắng đến nỗi ruột gan rối bời, chân tay co quắp lại. Nhìn Phong Đình Huy đang giằng co giữa sự sống và cái chết, dưới bộ máy kích tim và những cơn đau điếng đốt lạnh gân cốt. Dương Hiểu Trần không sao cầm được nước mắt, trái tim cô thắt lại từng cơn, dường như nó đang rất đau xót.
"Thiếu gia, thiếu gia!"
Lão quản gia chạy tới cùng Chiêu Nam, vừa nhìn thấy Dương Hiểu Trần đứng dán mắt vào cửa kính, lão Phi đột nhiên không kìm được sự kích động trong lòng.
"Thiếu phu nhân!"
"Cô làm gì thiếu gia nhà tôi vậy hả? Cô nói đi, cô đã làm gì mà ngài ấy phải nhập viện thế này hả?"
Dương Hiểu Trần nhất thời không để ý vì quá quan tâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-phong-thieu-gia/2757669/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.