Thấy cô như sắp ngất đi, anh vội vội vàng vàng luống cuống cả hai tay cởi trói cho cô, không biết có phải do anh dùng lực quá mạnh không, mà đã siết chặt cô đến hai bên cổ tay đều in hằn hai vòng tròn đỏ ao, không khỏi lấy làm đau xót mà ôm cô vào lòng ray rứt dỗ dành.
"Anh xin lỗi Tiểu Ngọc, anh không cố ý đâu, em đừng giận anh, chỉ là anh quá yêu em, quá yêu em mà thôi."
Cả người Thiến Vy mềm nhũn, được anh ôm vào lòng thở thoi thóp, ngay cả cử động một đầu ngón tay cũng không nổi. Cô biết ngay mà, trên thế gian này chỉ cần là Cố Tiểu Ngọc, chỉ cần là lời mà cô ấy nói thì cái gì anh cũng đều có thể buông bỏ hết.
"Đừng rời xa anh nữa có được không, anh rất sợ, rất sợ mất em, Tiểu Ngọc em là bảo bối của anh, là báu vật quan trọng nhất trong cuộc đời của anh."
Bây giờ Thiến Vy không còn khóc nữa, ngược lại thì nghe thấy tiếng anh khóc, âm thanh khi khóc của Dịch Thừa Phong rất nhỏ, cô chỉ cảm nhận được những giọt nước mắt của anh đang lăn dài trên lưng cô.
Dịch Thừa Phong sợ cô ấy đau, hóa ra Cố Tiểu Ngọc trong lòng anh không chỉ đơn giản là có vị trí đặt biệt, phải chăng từ lâu cô ấy đã trở thành tâm can bảo bối của anh rồi.
Cô bây giờ không dùng được chút sức lực nào cả, thật sự rất mệt, cơ thể lạnh ngắt được sưởi ấm trong thân nhiệt của anh vừa dịu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601883/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.