Lúc nhỏ cô vẫn còn có thể nghe được rất xa, nhưng dần dần lớn lên thính giác của cô bắt đầu trở nên kém, cho nên ai nói chuyện với cô dù không đứng gần cũng phải nói thật to.
Năm ngoái Dịch Kính Đình có đưa cô đi khám bác sĩ, nhưng do là bệnh bẩm sinh nên bác sĩ chỉ biết lắc đầu, lúc đó cô suy nghĩ, liệu có phải sau này mình sẽ bị điếc luôn không.
Nghĩ tới điều đó Thiến Vy lại không khỏi thở dài, Dịch Thừa Phong ngồi bên cạnh lái xe nghe thấy trong tiếng thở dài của cô có vẻ gì đó đầy tâm sự, tựa hồ như muốn nói lại thôi.
Cũng không biết Dịch Thừa Phong muốn đưa cô đi đâu, chạy nãy giờ đã lâu như vậy mà vẫn chưa tới nơi, do dự tò mò một hồi cô cũng mở miệng hỏi.
"Anh muốn đưa tôi đi đâu vậy?"
"Bệnh viện." anh thản nhiên đáp
"Bệnh viện? đến đó làm gì?" Cô lo lắng chẳng lẽ bị anh ta phát hiện ra điều gì rồi sao.
Dịch Thừa Phong quay qua nhìn cô, ánh mắt vẫn là sự lãnh đạm không một mảng tình, còn có chút săm soi. Người đang ngồi bên cạnh cột tóc thấp, mặc quần bó đen, đôi giày đế bằng cùng màu, áo trắng cổ kín tay dài đến khuỷu, có thắt dây ở eo, còn đeo chiếc găng tay màu trắng tinh tế toát lên một vẻ đẹp thục nữ đơn giản hiếm có.
Anh không biết tại sao hôm nay cô lại lạ đến vậy, ăn mặc thì kín mít, đây vốn không phải phong cách thường ngày của cô,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601879/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.