Nhớ lại vài năm trước, khi cô còn chưa lấy chồng, lúc nào cũng đều cùng Nhã Hân đi chơi, nhưng những ngày tháng rong ruổi vui chơi của hai người, kể từ khi cô bước chân vào nhà họ Dịch thì đã không còn nữa, trên thế gian này có lẽ cô chỉ còn một mình Nhã Hân là bạn.
Thật ra lúc nhỏ cô vẫn còn một người bạn nữa nhưng đó chỉ là tình bạn một ngày, có thể người đó đã quên cô rồi, cũng không biết tại sao đã trôi qua gần 15 năm rồi, mà cô vẫn còn nhớ như in về người bạn đó nữa.
Thấy Thiến Vy có vẻ như rơi vào suy tư, Nhã Hân liền đưa tay quơ qua quơ lại trước mặt cô vừa không ngừng gọi "Vy Vy!"
Nghe thấy tiếng gọi của người nọ khá lâu cô mới bừng tỉnh lại, Thiến Vy hồi phục tinh thần, nhìn Nhã Hân. "Lúc nãy cậu nói gì?"
Nhã Hân trong lòng chịu thua, chán nản nói: "Cậu suy nghĩ cái gì mà nhập tâm quá vậy? mình gọi cậu nãy giờ đó."
"Ờ...cho mình xin lỗi." Cô áy náy.
"Bỏ đi, mình thấy cậu từ lúc lấy chồng tới giờ vẫn không có gì thay đổi, à có thay đổi chứ, là đổi đời đấy!"
Thiến Vy cười nhạt, nói: "Đổi đời gì chứ, mình đâu phải loại phụ nữ ham thích vinh hoa phú quý."
"Mình biết chứ, chỉ là thấy cậu có một chỗ dựa bình yên như vậy, trong lòng có chút ngưỡng mộ đấy mà."
"Ừm! cũng được coi là khá bình yên." Cô không để ý lắm đến lời của người nọ, chỉ mong quãng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601876/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.