Anh để chiếc lá xuống bàn, ngồi tựa lưng vào gối sofa, mắt nhìn không rời vào cuốn tạp chí đang để trên đùi, đường nét trên khuôn mặt nghiêm túc một cách thần thánh, khiến người ta không dám đến gần dù chỉ một chút.
Phương Tử Cầm ngồi đối diện đặt một tay lên bàn chống cằm nhìn anh, tay còn lại cầm cái bánh đậu xanh ăn. Tính ra làm trợ ly cũng nhàn, ăn rồi lại ngủ, ngủ rồi lại ăn, mười bữa như một, Dịch Kính Đình không cho Dịch Thừa Phong quay lại công ty khiến hắn cũng thất nghiệp luôn, chẳng có việc gì để làm.
"Cậu nhìn tôi làm gì." Người nói chuyện nhưng mắt vẫn nhìn vào cuốn tạp chí.
"Úi, thiếu gia tôi đã để ý rất kỹ nha, hơn nửa tháng nay cậu hình như đã có chút bình thường lại rồi." Phương Tử Cầm vừa nhai vừa nói.
"Bình thường? trước kia tôi điên lắm sao?" Anh thản nhiên.
"Không phải là điên mà là hồn bay phách lạc, tôi nói thật nha, bộ dạng trước kia của cậu không khác gì một cái xác di động, biết đi, biết đứng, biết ăn, biết ngủ, còn hồn phách thì không biết lưu lạc nơi nào. Có nhiều lúc tôi còn tự hỏi liệu có phải Cố Tiểu Ngọc đã câu hồn dẫn phách của cậu xuống âm tàu địa phủ luôn rồi không."
Lời của người nọ vừa dứt, Dịch Thừa Phong đã ngẩng lên nhìn hắn, đôi mắt của Phương Tử Cầm lấp lánh như sao, ngây thơ trong sáng không vướng một chút bụi trần, khuôn mặt hoài hòa thanh thoát nhưng lại ẩn hiện một sự bí ẩn rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601658/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.