Dịch Thừa Phong rất bình tĩnh, làm bộ coi như không biết, chỉ nhàn nhạt nói: "Anh muốn gì?"
"Tôi muốn con tiện nhân đó." Lăng Thiên Trì thẳng thừng nói.
"Nếu tôi nói không được thì sao?"
"Anh như vậy là đang bảo vệ cô ta sao? anh đã yêu cô ta rồi phải không?"
"Tôi không muốn giải thích nhiều với anh, vẫn là câu đó, muốn gì cứ nhắm vào tôi."
"Nhắm vào anh? ha! trước kia tôi quả thật rất hận anh, rất muốn anh chết nhưng sau này tôi nghĩ kỹ lại thấy anh đáng thương hơn đáng hận cho nên tôi quyết định tha cho anh, anh nên biết ơn tôi mới phải, với lại con tiện nhân kia là hung thủ đã gián tiếp giết chết Tiểu Ngọc, anh thật sự không hận cô ta chút nào sao, nghĩ lại đi! nếu không có cô ta thì anh và Tiểu Ngọc đã sớm thành vợ chồng rồi, là cô ta hủy hoại anh, hủy hoại Tiểu Ngọc, hủy hoại những ngày tháng tươi đẹp của bốn người chúng ta, chia cắt hai người âm dương cách biệt, Dịch Thừa Phong! anh không thấy cô ta rất đáng hận sao?"
Lời nói của Lăng Thiên Trì làm anh có chút phân tâm, quả thật hắn nói rất đúng, nếu không có Thiến Vy thì có lẽ mọi thứ đã không tồi tệ như bây giờ, sự tồn tại của cô ta đã gián tiếp hủy hoại tất cả, tất cả mọi chuyện đều vì cô ta mà ra, nếu không có cô ta thì anh cũng không mất đi cái ghế CEO, là cô ta đã hủy hoại hạnh phúc của anh, hủy hoại tương lai của anh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601644/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.