Người hầu rót cho anh một tách trà Long Tĩnh mà anh thích nhất, ngửi thấy mùi thơm của loại trà này anh cảm thấy thật dễ chịu. Ngã lưng về sau cất một câu.
“Cô gái đó vẫn còn ở đây chứ?”
“Cô gái đó vẫn ở đây thưa cậu chủ.” Người hầu đáp.
“Vậy cô ấy đang làm gì?”
“Cô ấy ngày nào cũng tắm rửa sạch sẽ ở trên phòng đợi cậu chủ.”
“Được tôi biết rồi, làm việc đi!”
“Dạ.”
Lần đó khi rởi khỏi bệnh viện anh bắt taxi chạy trên đường về, vô tình nhìn thấy một cô gái tầm khoảng 17, 18 tuổi quỳ ở bên vệ đường đeo trên cổ một tấm bảng có ghi bốn chữ [ Bán Thân Cứu Cha ] lúc đó anh cảm thấy rất thú vị nên liền đưa cô ấy về biệt thự.
Nhưng sáng hôm sau Lăng Thiên Phàm gọi rủ anh đi uống cafe làm anh cũng quên luôn, rồi quay về Dịch gia sống cho đến ngày hôm nay mới nhớ ra cô ấy liền chạy tới đây. Anh đứng dậy cất bước lên cầu thang, đi thẳng đến phòng trước kia đã chuẩn bị cho cô ấy, cửa phòng vốn không khóa nên anh vào rất dễ dàng.
Bên trong căn phòng khá tối, chỉ có đèn bàn là mở, anh liền ấn nút bên phía tường mở đèn phòng lên, căn phòng tức thì trở nên sáng trắng, cô gái nằm ở trên giường ăn mặc rất phong phanh, lộ ra chiếc xương quai xanh đẹp mê người, nhìn thấy anh liền ngồi dậy.
Có lẽ trước giờ người này không quen cách ăn mặc hở hang như vậy cho nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601620/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.