Nói xong một câu như vậy dục vọng trong người anh cũng bắt đầu dâng lên, tầm mắt rơi vào khe ngực trong chiếc cổ áo dài hình chữ V, rồi thản nhiên đưa tay ra sau lưng Khả Doanh mò tìm khóa áo kéo xuống.
“Cậu chủ!” Khả Doanh bất ngờ sửng sốt, nhưng không dám ngăn cản anh.
Reng! Reng!..
Tiếng chuông điện thoại của Dịch Thừa Phong reo lên, vô tình phá hỏng chuyện tốt của anh, bên trong thập phần bực bội nhưng nén lại không muốn tức giận, anh lấy ra xem danh bạ trước mắt là Phương Tử Cầm, đột nhiên lại gọi cho anh chẳng lẽ đã tìm được người mẫu rồi?
“Tôi nghe đây! cậu lại có chuyện gì?” Dịch Thừa Phong không hề e dè có sự hiện diện của Khả Doanh mà tự nhiên nói, còn cô tranh thủ kéo lại khóa áo.
“Thiếu gia có chuyện lớn rồi!”
Nghe tới cái câu này anh chỉ ngán ngẩm. “Lại là chuyện lớn gì nữa, trời vẫn chưa có sập đâu!”
“Trời thì chưa sập, nhưng chuyện thì còn lớn hơn trời sập nữa đó, cậu có gặp thiếu phu nhân không? Nhã Hân gọi cho tôi nói khi hai người họ đi chơi ở khu vui chơi Tân Dương thì lạc mất nhau, thiếu phu nhân mất tích rồi.”
Dịch Thừa Phong sắc mặt vẫn không thay đổi, mất tích? chẳng lẽ là bị Lăng Thiên Trì bắt?
Anh một tay nghe điện thoại một tay cầm đũa gấp miếng cà tím đúc cho Khả Doanh ăn, rất thản nhiên nói: “Chuyện này ba tôi đã biết chưa?”
“Trời ơi, tôi biết tính khí của lão gia cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601610/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.