Phía trước cô một khoảng xa, là một người đàn ông mặc vest đỏ rượu vang, dưới chân được quay quanh quấn quýt bởi đàn sói hơn chục con.
Hắn nhìn thấy Thiến Vy liền nhẹ nhàng cất bước, đám sói kia cũng theo sát bước chân của chủ nhân không rời.
Cô ngước nhìn người đàn ông đang bước tới, cao cao ốm ốm, quanh người dường như còn có ánh hào quang, toát lên dáng vẻ khí khái bất phàm, dung nhan sáng sủa vừa nhìn là biết tư chất chắc chắn không tầm thường, hai hàng lông mày dài cong đẹp tựa trăng non, ánh mắt còn phảng phất một vẻ đẹp trong trẻo giống như nước mùa thu, chỉ tiếc không nhìn thấy được nụ cười xuân hoa rạng rỡ trên môi của người này.
Chớp mắt hắn đã đứng trước mặt cô, Thiến Vy vẫn nhìn hắn chăm chú, sự tập trung này làm cô không còn nghe thấy gì nữa, ngay cả tiếng gió cũng dừng, thế gian rơi vào khoảng vắng yên tĩnh, màn đêm vô tận bao trùm mọi ngóc ngách, chỉ có ánh trăng tròn vành vạnh đẹp đẽ muôn đời là chiếu sáng lên hai người không bao giờ tàn.
“Sủng vật không biết phép tắc, dọa cô sợ rồi!”
Thiến Vy rất lâu mới ý thức lại được, cô muốn đứng lên nhưng thấy ở chân có gì đó đau đau thì ra là đã chảy máu, ngay cả cô cũng không biết bản thân đã bị thương từ lúc nào.
Đám chó sói đang đứng rất gần cô, nhưng chúng lại không hề có hành động gì, chẳng lẽ là nghe lời của người đàn ông này?
Người nọ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601607/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.