Nhìn đi nhìn lại, căn nhà này vừa to vừa rộng, một mình Nghiêm Thần sống ở đây có phải rất vắng vẻ hiu quạnh không, mà kệ đi, cô quan tâm làm gì chứ. Đói bụng quá! Cả ngày hôm qua không ăn gì, thật sự rất đói.
Người hầu đang lau dọn bàn ghế, thấy cử chỉ đưa tay lên bụng của Thiến Vy liền hiểu vấn đề: “Vị tiểu thư này, nếu cô đói bụng thì cứ vào phòng bếp, trong đó có đồ ăn.”
“Không cần đâu, tôi muốn về nhà ăn.”
Nhưng gười hầu lại nói: “Là Cậu chủ, mới sáng trước khi ra ngoài, cậu ấy đã dặn dò tôi, nếu cô có đói bụng thì nói cho cô đồ ăn ở trong bếp.”
Thiến Vy có chút ngạc nhiên, là anh ta căn dặn?
“Ờm, tôi biết rồi, cảm ơn!”
Cô quay người đi vào bếp, nếu anh ta đã có ý tốt, cô cũng không thể phụ ý tốt của anh ta được.
Người hầu khó chịu chau mày, không biết rốt cuộc cô gái này là ai mà cậu chủ lại đặt biệt quan tâm như vậy, trước giờ dù là một cái liếc mắt đối với phụ nữ cậu ấy cũng không thèm làm, tình hình này không biết có phải bản thân bà đang mộng du không.
Lúc này có một cô gái mặc váy cúp ngực màu đỏ sang chảnh đi vào, tóc dài đen nhánh bồng bềnh hơn mây, ánh lên sự cá tính cùng cao ngạo, người hầu thấy vậy liền ra vẻ nịn bợ, lấy khăn lau sạch bụi trên ghế cho cô ta ngồi.
“Tiểu thư Camy, mời cô ngồi!”
Người nọ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601598/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.