Nhưng người đó là ai, còn Tiểu Khả Ái lại là ai, tại sao trông quen thuộc nhưng lại không nhớ ra gì hết. Lần đó bị Lăng Thiên Trì đập đầu liên hoàn, cô không chết đã là may rồi, ngay cả cô cũng không biết, rằng bản thân vì những cái đập đầu đó mà đã mất trí nhớ có chọn lọc, đã quên sạch ký ức về Dịch Hàn Hàn rồi.
Sau khi cô mở mắt ra thì đã không còn nhìn thấy ảo cảnh lúc nãy nữa, cũng không còn nhớ rõ những gì đã xảy ra trong mơ, hiện tại bây giờ cô đang nằm trên một chiếc giường, từ từ ngồi dậy, vẫn còn cảm thấy rất đau đầu.
Đây lại là nơi nào, không phải nhà của Nghiêm Thần cũng không phải Dịch gia, đây là đâu, cô nhớ bản thân đã lên cơn đau đầu rồi ngất xỉu, sau đó thì không còn nhớ gì nữa. Thiến Vy mang dép vào rồi đi xuống lầu, từ xa đã ngửi thấy một mùi thơm phức của đồ ăn, tính ra tới giờ bản thân vẫn chưa ăn gì.
Chợt cô nghe thấy có giọng nói đầy nam tính từ phía sau truyền đến.
“Tỉnh rồi à, đói thì mau ăn đi, đồ ăn vẫn còn nóng, ăn xong rồi tôi sẽ đưa cô về nhà, ba đã không gặp cô một ngày một đêm rồi, nếu còn không nhìn thấy cô, e rằng sẽ lại lo lắng đến mất ăn mất ngủ.”
Thiến Vy liền quay đầu nhìn lại, người ở trước mặt vẫn nhìn cô rất thờ ơ, cơ hồ vẫn chưa thể tỉnh táo, không hiểu vì sao mình lại ở đây, càng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601585/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.