Nhưng Dịch gia xưa nay không hề tham gia vào mấy vụ đấu giá này, Lam Điền mặc dù là khu đất vàng nhưng anh hoàn toàn không có chút hứng thú nào, mà có nó cũng chẳng để làm gì, nhưng có vẻ như Phó Hàm Dận rất muốn có nó thì phải.
“Phó tổng! Dù sao hai chúng ta cũng không phải mới quen biết nhau ngày một ngày hai, anh muốn gì cứ nói thẳng.”
“Dịch thiếu gia quả nhiên thông minh, hiểu được tôi còn có vế sau chưa nói, không giấu gì anh, tôi rất muốn có được khu đất Lam Điền này, muốn đấu giá nó 50 tỷ, nhưng khối tài sản của Phó gia toàn bộ chỉ có 30 tỷ, tôi muốn mượn anh 35 tỷ cộng với số tiền là 15 tỷ của tôi để tham gia đấu giá. Với quan hệ giữa hai chúng ta, tin chắc Dịch thiếu gia sẽ không từ chối đâu nhỉ.”
“Phó tổng nói không hề sai, với quan hệ giữa tôi và anh đừng nói là 35 tỷ, dù có cho anh mượn luôn cả 50 tỷ cũng không thành vấn đề. Chỉ có điều, Phó tổng anh cũng không phải là không biết, Dịch Thừa Phong tôi xưa nay không làm những chuyện vô ích, cho anh mượn tiền, tôi được lợi gì?”
“Về chuyện này thì anh cứ yên tâm, đảm bảo tôi sẽ không để cho anh lỗ vốn, nếu Dịch thiếu gia đồng ý cho tôi mượn tiền, tôi sẽ đáp lễ cho anh thật hậu hĩnh.”
“Vậy Phó tổng muốn đáp lễ tôi như thế nào?”
Phó Hàm Dận cười cười, đưa tay đút vào túi áo lấy ra hai tấm thẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601578/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.