Trôi qua một thời gian, không còn nghe thấy âm thanh nức nở của cô nữa, hắn nhìn lại thì thấy cô đã thiếp đi trong lòng hắn từ lúc nào không hay, nước mắt vẫn còn thấm ướt trên đôi má hồng hào, hắn lấy ra chiếc khăn tay dịu dàng lau khô cho cô, sau đó tiếp tục ôm cô vuốt ve như một con búp bê rách nát bị người ta vứt bỏ, nếu cả thế giới bỏ rơi cô hắn sẽ ở bên cạnh cô, nếu có thể thay thế vị trí của Dịch Thừa Phong, hắn nhất định sẽ không để cô chịu tổn thương dù có xảy ra bất cứ chuyện gì đi chăng nữa.
Nghiêm Thần chưa từng có cảm giác với bất kỳ người con gái nào ngoại trừ cô, nhịn không được nhẹ nhàng thơm lên trán cô một cái, vào lúc môi chạm trán, bằng một điều kỳ diệu nào đó, hắn nghe được đau thương trong từng giọt nước mắt của cô, nghe được mệt mỏi tiều tụy in hằn năm tháng trong từng hơi thở của cô, nghe được hơi ấm trong từng nhịp tim cô lan tỏa, tàn nhẫn kết thành nổi tương tư, ăn mòn đục khoét tâm can hắn như một chất kịch độc.
Thời gian xoay chuyển đến tối, Thiến Vy từ trên chiếc giường bằng gỗ cũ kỹ tỉnh lại, cô liếc nhìn xung quanh, không còn thấy Nghiêm Thần đâu, lẽ nào anh ta về rồi, hay tất cả là do cô nằm mơ? Cô thôi suy nghĩ, bước xuống giường mang giày vào rồi đến chỗ cánh cửa mở ra, trước mắt là một màn đen tĩnh mịch cùng vô số những đóm nhỏ màu vàng phát sáng lấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601560/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.