Cơ mà Dịch Thừa Phong từ chiều sau khi trở về đã ở trên phòng đến tận giờ này không thấy bước ra, sắc mặt của anh từ lúc trở về lại không được tốt, hệt như bị ai đó chọc tức mà bất cứ lúc nào cũng có thể nổi cáu, hắn nhìn thấy cũng chẳng dám đến gần, đã ba tiếng trôi qua rồi, rốt cuộc thì anh đang làm cái gì ở trên đó? Không phải đã ngủ luôn rồi chứ?
Vị trí chiếc sofa mà hắn đang ngồi giúp hắn quay mặt đối diện với dãy hành lang xa xa ở đằng kia, chợt trên bức tường xuất hiện một cái bóng nam nhân màu đen đang từ từ di chuyển xuống làm Phương Tử Cầm chú ý nhìn, vài giây sau đó hình ảnh của Dịch Thừa Phong mới được thấy rõ hết toàn bộ, mái tóc có chút ướt, trông như vừa mới tắm xong vậy.
Hắn hướng qua bức tường bên trái nhìn chiếc đồng hồ, chỉ mới có 8 giờ 22 phút tối, vẫn còn sớm.
Anh đi lại đằng ghế ngồi đối diện với hắn, lấy bình trà tự rót một ít nước ra ly rồi đưa lên miệng nhấp một ngụm, Phương Tử Cầm vẫn quan sát cử chỉ nét mặt của anh, cẩn thận đến mức không dám cử động, hắn không sợ trời không sợ đất, nhưng lại sợ anh một cách kỳ lạ, từng động tác của anh, thậm chí chỉ là một cái chớp mắt cũng làm cho hắn rơi vào bối rối.
Anh là chủ nhân của hắn, người đàn ông duy nhất hắn vừa nghĩ đến lòng đã rung rinh hồi hộp, đó là vì hắn sợ anh, hắn sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601549/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.