Thiến Vy đưa tay sờ lên một bên mặt của mình, có đau, nhưng một chút đau đớn ít ỏi này không làm cô khóc được, chỉ là từ sau khi bị đánh, vành mắt của cô đã đỏ lên, cảm giác cay cay ở hai bên khóe mắt, làm cô thấy uất ức, thật sự rất muốn khóc.
Đánh người xong, Dịch Thừa Phong lấy ra chiếc khăn màu nâu từ trong túi áo, tự lau sạch bàn tay của mình rồi vứt luôn chiếc khăn đi, nhìn cô u ám, lửa nóng bốc lên phừng phực.
“Tiện nhân! Cô là cái thá gì mà gọi tên của tôi! Tôi cho phép cô chưa?!”. truyện tiên hiệp hay
Thiến Vy nhận ra sai lầm, nên cúi đầu xuống. “Tôi xin lỗi!”
“Hừ! Lâm Thiến Vy! Tính ra da mặt cô cũng dày thật, đánh cô có một cái nhẹ mà cũng làm tay tôi đau như vậy, cô nghe cho kỹ đây! Dịch Thừa Phong tôi không có vô dụng tới mức cần cái loại đàn bà hạ tiện nhuốt nhơ như cô giúp đỡ, nhìn thấy cô là tôi chỉ muốn buồn nôn, gọi tên cô tôi cũng thấy rất bẩn miệng, cút đi! Đừng có ở đây làm bẩn mắt tôi!”
Cô nghe xong không khỏi ngơ ngác, ngay cả cô cũng hiểu sơ sơ tính khí của Dịch Thừa Phong, một người kiêu ngạo như anh ta làm gì có chuyện cần sự giúp đỡ từ người khác, ai muốn giúp đỡ anh, anh đều cho rằng đó là sự sỉ nhục, Phương Tử Cầm đi theo anh lâu như vậy, rõ ràng đã lường trước kết quả sẽ như thế này nhưng tại sao vẫn ép cô phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601545/chuong-99.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.