Vì để tránh tai mắt của người khác Dịch Thừa Phong luôn thường xuyên đổi vị trí lái xe đến một nơi hoàn toàn tách biệt với thành phố.
Ở đây vô cùng hoang vu hẻo lánh, xung quanh chỉ có màu xanh thiên nhiên bát ngát của cây cỏ, yên tĩnh nhưng cũng không kém phần hữu tình. Dịch Thừa Phong mở cửa xe đi ra sau đó di chuyển về phía bờ hồ, đất trời thoang thoảng một luồng gió, nhân ảnh của anh bị lật ngược xuống mặt hồ trong veo, nắng vàng xuất hiện làm nổi bật cái bóng dài được in trên đất.
Gió thổi làm mây bay lưa thưa, từng gợn trắng xóa như dãi lụa dài. Dưới mặt hồ không lâu sau cũng xuất hiện thêm một nam ảo ảnh đứng bên cạnh Dịch Thừa Phong.
"Tôi đã làm xong hết những gì anh giao phó rồi, mặc dù kết quả không như mong đợi nhưng dù gì tôi cũng đã chọn lọc ra những tấm hình và clip có giá trị để đưa cho bên báo chí giúp anh đạt được ý nguyện của mình."
"Ừ. Anh làm rất tốt!"
"Vị thiếu gia này, chuyện đã làm xong rồi, bây giờ thứ tôi cần là tiền chứ không phải lời khen của anh."
"Muốn tiền à? Không thành vấn đề, nhưng mà...làm sao tôi biết được anh sẽ không bán đứng tôi?"
"Chỉ cần anh đưa tiền cho tôi, tôi hứa sẽ cút khỏi thành phố này, vĩnh viễn không gây phiền phức cho anh!"
"Cũng được." Dịch Thừa Phong đưa cho hắn một chiếc hộp hình chữ nhật bằng giấy cứng, nhìn giống như hộp đựng điện thoại màu đen. "Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601518/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.