Khi hắn nói ra bốn chữ này, tâm can đồng thời rỉ máu, đau đớn như thể bị ngàn đao vạn kiếm đâm xuyên qua. Nhã Hân giống như bị rơi vào hố băng, cô không nghĩ hắn lại trả lời cô bằng một câu như vậy. Chớp mắt, thế giới được ấp ủ trong cô đã tan thành mây khói, rồi cảm thấy những gì hai người đã trải qua cũng không còn ý nghĩa gì nữa. Chán cô? Hắn rốt cuộc đã chán cô bao lâu rồi?
Trần Nhược Quân đứng một bên, rất lâu mới hiểu ra vấn đề nhưng lại không dám xen vào.
Nhã Hân hai mắt dần đỏ hoe, cô lắc đầu cố gắng tự lừa dối chính mình. "Anh nói dối, đây không phải lời thật lòng của anh, có phải anh có nổi khổ gì nên mới nói với em như vậy không? Anh nói thật đi, chúng ta cùng nhau tìm cách giải quyết."
Lăng Thiên Phàm vẫn giữ nguyên dáng vẻ của mình, chỉ khác là sắc mặt đã trở nên tối sầm, hai con ngươi đen kịt lại, nhìn cô còn chăm chú hơn lúc nãy, mạnh mẽ đem từng chữ từng chữ một bắn hết ra khỏi miệng.
"Lý Nhã Hân, cô hãy nghe cho rõ đây, tôi chán cô rồi, Lăng Thiên Phàm tôi thật sự chán cô rồi, sẵn đây tôi cũng nói cho cô biết luôn, từ trước tới giờ tôi chưa từng yêu cô, tôi chỉ coi cô là một món đồ để chơi qua đường mà thôi!"
Nhưng Nhã Hân vẫn một mực lắc đầu không tin. "Lời anh nói không phải sự thật, anh đang gạt em."
"Gạt cô? Vậy sau đây mời cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601508/chuong-123.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.