Nghiêm Thần quay lại nhìn chiếc xe lúc nãy, chiếc xe đó bây giờ đang đậu trước xe hắn khoảng hai mét rưỡi, khi nhìn rõ được người trong xe, chân mày hắn khẽ chau lại, tức giận mở cửa bước xuống.
Dịch Thừa Phong cũng tức giận ra khỏi xe, hai người đàn ông đứng đối đầu nhau sát khí ngút ngàn, hắn chưa kịp mở miệng thì anh đã lên giọng lớn tiếng.
"Nghiêm Thần anh chạy xe cái kiểu gì vậy? May mà lúc nãy tôi tránh kịp nếu không đã bị anh tông chết rồi."
"Cái câu này phải là tôi hỏi anh mới đúng, người chạy xe ẩu là anh, giờ anh lại đứng đây trách tôi? Sao anh không nói đạo lý gì hết vậy?"
"Tại sao tôi phải nói đạo lý? Một kẻ bắt cá hai tay như anh, tin tức đã đưa lên báo rồi vậy mà vẫn không biết xấu hổ còn bưng mặt đi nhong nhong ngoài đường."
"Nếu không thì anh tưởng tôi trốn ở trong nhà không dám ra ngoài chắc? Tôi không có làm tại sao tôi phải thấy xấu hổ? Ngược lại là anh, bày mưu lập kế lợi dụng Thiến Vy để hại tôi, anh mới là tiểu nhân đê tiện không biết xấu hổ."
"Nghiêm Thần, anh không bằng không chứng thì đừng có ở đây ngậm máu phun người, cẩn thận tôi kiện anh tội phỉ báng đó."
Hắn chưa kịp cãi lại thì Camy đã xuống xe tức giận quát ầm lên: "Dịch Thừa Phong, đồ vô liêm sỉ nhà anh tới giờ này còn tự cho mình là người vô tội à? Ngoài anh có lá gan trời ra thì còn ai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2601499/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.