Đại dương mênh mông, nhìn từ trên cao mặt biển như tấm vải lụa mềm mại, óng ánh một màu xanh ngọc. Sóng ồn ào đập vào bờ đầy mạnh mẽ rồi vỡ tan ra thành vô số những mảng bọt trắng xóa.
Tần Liệt đứng trên vách đá bị đám người mặc áo đen xung quanh bao vây thành hình tròn, hơn hai mươi khẩu súng đều đang chĩa thẳng vào hắn, mặc dù trong tay hắn cũng đang có súng nhưng với tình hình này hắn hoàn toàn không có lợi thế.
Trần Nhược Quân bị hai gã đàn ông đeo kính đen áp giải đứng trước mặt, đôi tay bị trói lại phía sau, miệng thì bị dán keo đen, muốn nói lại không nói được, chỉ có thể nhìn hắn trong cơn run rẩy sợ hãi.
Hắn bây giờ không đeo mặt nạ cũng không mặc đồ sát thủ, đường đường chính chính trước dáng vẻ Phương Tử Cầm.
Một gã cao to mặc bộ âu phục đen chầm chậm đi tới, hắn vứt điếu thuốc đang ngậm trên miệng xuống rồi bước qua đứng cạnh Trần Nhược Quân, chĩa họng súng vào đầu cô, ánh mắt hướng Tần Liệt, miệng cười như không cười. "Bây giờ ta nên gọi ngươi là Phương Tử Cầm hay gọi ngươi là Tần Liệt đây? Thật không ngờ sát thủ Tần Liệt uy danh trong lời đồn lại là tên tiểu tử hỉ mũi chưa sạch luôn đi bên cạnh Dịch Thừa Phong, ngươi ẩn nấp dưới thân phận đó có biết là ta tìm ngươi rất vất vả không?"
"Tôi đã đã đến theo ý muốn của ông, giờ mau thả cô ấy ra!"
"Thả tình nhân của ngươi ra? Ta đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2600416/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.