Thiến Vy run rẩy lắc đầu, mồ hôi túa ra ướt nhẹp, lẽ nào hôm nay cô thật sự sẽ chết trong tay bọn người này? Cô không sợ chết nhưng cô không muốn chết trong tay đám cặn bã không ra gì này càng không muốn chết trong nhục nhã, bị một mình tên khốn như Dịch Thừa Phong làm nhục là đủ rồi, đã đủ quá rồi.
Cô không muốn rơi vào tay đám người này để bị chà đạp nữa, ông trời rốt cuộc thì còn muốn tiếp tục đày đọa cô tới bao giờ nữa đây? Cô bằng lòng gánh chịu tất cả mọi sự trừng phạt nhưng làm ơn đừng dùng cách mất hết tôn nghiêm đó để trừng phạt cô, cô đã không còn gì nữa rồi, cô không muốn trở thành đồ chơi của ai nữa hết. Hãy tha cho cô đi mà!
Bọn chúng chở cô vào tận rừng sâu, đến nơi một gã mặt mài hưng phấn xách cô ra khỏi xe rồi ném mạnh xuống bãi cỏ xanh mướt như ném một con mèo, những tên còn lại lấy ra máy quay và những món đồ chơi SM để chuẩn bị thưởng thức một bữa tiệc hoành tráng, Thiến Vy thì lại không biết những thứ đó, nhưng cô nghĩ chắc chắn bọn chúng sẽ dùng những thứ đó để hành hạ cô, sống lưng đột nhiên thấy ớn lạnh, cô muốn bỏ chạy nhưng tay chân vẫn còn đang bị trói, ngay cả lết cũng không lết được.
"Thả tôi ra! Tôi lạy các anh! Hãy tha cho tôi! Hức hức..."
Một gã mặt áo đen bước tới nâng cằm cô lên cười đùa. "Đừng sợ, một lát nữa sẽ cho em sướng thôi mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-nhan-cua-tong-tai-bi-phe/2600395/chuong-150.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.