Chuyển ngữ: ~M~
Lam Úc kêu thuộc hạ nghe ngóng địa chỉ của Doãn Tiểu Đao.
Vừa xác nhận nơi ở của cô, Lam Úc liền lập tức ra ngoài.
Gã vốn không nên đi ngông nghênh thế này, nhưng gã quen thói ngang ngược, vốn không đặt cảnh sát vào trong mắt, thậm chí, gã còn thị uy với phía cảnh sát. Cộng thêm sau khi gã bắn chết Chú Lam, hệ số khát máu liên tục sôi sục, không hạ xuống được.
Lam Úc đến thôn nội thành của thành phố S, ở ngoài thôn nhìn thấy cảnh vật phía trong, gã bắt đầu không vui.
Đường hẻm nhỏ hẹp, người đến người đi vô cùng chen chúc. Điều này khiến gã phát ghét.
Lam Úc khí thế bức người, mang chiếc kính mát đen ngòm, phản chiếu bóng người xung quanh và cửa tiệm, hiển lộ cái sự cao cao tại thượng của gã.
Gã rảo qua rảo lại, xuyên qua mấy con hẻm, cuối cùng cũng đến tầng lầu mà Doãn Tiểu Đao ở.
Lam Úc ngẩng đầu nhìn căn phòng cũ kia. Gã chỉ muốn dùng bốn chữ để hình dung: đổ nát kinh khủng.
Gã nhìn chằm chặp về phía lầu ba.
Nơi hành lang lầu ba, đang phơi một chiếc chăn bông.
Lam Úc đang tính thu hồi ánh mắt, thì nhìn thấy một cô gái xuất hiên ở hành lang.
Đó chính là Doãn Tiểu Đao.
Doãn Tiểu Đao ôm lấy chăn, lúc cúi đầu, ánh mắt giao nhau với Lam Úc.
Gã gỡ kính mát ra, trong con ngươi hẹp dài, ngập tràn sát khí.
Cô lành lạnh nhìn gã, không chút sợ hãi. Cô ghi nhớ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-lam/3148857/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.