Gông xiềng vừa tháo xuống, thể xác và tinh thần lập tức thả lỏng, nhưng trong chớp mắt, vết thương trên vai run lên như muốn rách toạt, từng đợt đau nhức và chua xót từ khắp người dồn dập dâng lên, muốn xé nát da thịt để thoát ra ngoài.
Bùi Việt khẽ mím môi.
Ánh mắt khắp điện đều dồn về những vết thương chằng chịt, dữ dội rợn người trên thân chàng.
Một giọt mồ hôi nhỏ từ thái dương Thái tử điện hạ chậm rãi rịn xuống.
Chỉ thấy chàng thẳng lưng ngay ngắn, dáng ngồi đoan chính, hơi nâng vai hít nhẹ một hơi, trấn định nói: “Bệ hạ, tội thần chưa từng vẽ bản đồ biên phòng của Mạc Lương. Bức bản đồ này tuyệt không phải xuất từ tay tội thần.”
Hoàng đế nhíu mày: “Vậy vì sao ngươi cứ tự xưng tội nhân? Lại vì sao cam nguyện mang trọng xích suốt dọc đường, chịu khổ như thế?”
“Nhi thần mang thân phận trữ quân, bị Lệ Thịnh bắt giữ khiến lời đồn đại nổi lên bốn phía, triều đình chao đảo, xã tắc bất an, đây cũng là tội, nên nhi thần tự xưng tội nhân. Ngự sử cùng A Sử Na Hàn vu cáo nhi thần thông địch phản quốc, tội danh lan khắp Yến Xích chỉ trong một đêm. Nhi thần cố ý mang trọng xích áp giải lên kinh để rửa oan, chỉ muốn bá tánh dọc đường và binh lính hộ tống làm chứng. Nhi thần không sợ đau, không sợ chết, không sợ tra tấn, càng không xin tha, tuyệt chẳng phải hạng tham sống sợ chết, b*n n**c cầu vinh.”
“Bệ hạ” – Chỉ huy sứ Tham Sự Tư Cố Trạch Diễn khẽ vén áo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220535/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.