Bùi Việt có thể ngồi dậy được vào đúng tiết Đông chí, cũng là ngày chàng bị quân đội của Lệ Thịnh áp giải, từ căn nhà gỗ giữa đồng tuyết đưa thẳng về vương thành Hắc Sa.
Đến cung điện Hiệt Lợi, chàng mới biết Yến Xích đã sớm khai chiến với Lệ Thịnh. Đại quân trung dũng của Mạc Lương Úy gia cùng binh mã hai nước Lệ Thịnh và Tuyết Đột liên thủ thành quân Hắc Ưng, giao chiến suốt hơn một tháng trời. Quân Úy gia liên tiếp đoạt ba thành còn quân Hắc Ưng liên tiếp bại trận.
Quốc vương Lệ Thịnh A Sử Na Đức một lòng tin vào luận điệu hoang đường của phe chủ chiến là treo Thái tử nước địch ngoài cổng thành Thạch Tư sẽ xoay chuyển cục diện chiến tranh. Bởi thế hắn nhiều lần bác bỏ đề nghị của phe chủ hòa, không chịu đưa Bùi Việt về Yến Xích để mượn cơ hội cầu hòa, đình chiến.
Lạ lùng hơn nữa, hắn còn muốn nghe cả… ý kiến của chính Thái tử.
Bên ngoài Bùi Việt tỏ vẻ kiêu ngạo, nhưng trong lòng trầm tư suy nghĩ: kẻ nào có đủ bản lĩnh bố trí tỉ mỉ gián điệp Lệ Thịnh mai phục ở Yến Xích suốt bốn năm trời, giăng thiên la địa võng tinh vi như vậy? Rốt cuộc là thần thánh phương nào? Rõ ràng không giống tác phong của những kẻ quyết sách trong triều Lệ Thịnh.
Thế nhưng, đến khi thực sự bị treo lơ lửng trên tường thành Thạch Tư, đối diện quân Yến Xích ở nơi xa tít, chàng mới hiểu sự quyết đoán của A Sử Na Đức là có căn nguyên.
Bởi vì treo Thái tử Yến Xích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220530/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.