Mặt trời lặng lẽ xuống núi, cành ngân hạnh khẽ lay động, lá vàng rơi càng nhiều. Hai phiến lá xoay tít giữa không trung, cuộn mình đáp xuống, lại bị gió cuốn bay dài trên mặt đất, như nỗi oán hận tình si của nhân gian, dây dưa chẳng dứt, trôi nổi phúc họa vô thường.
Trên núi, gió nổi lên, mang theo hơi ẩm. Với dân chúng vùng Mân Sơn vừa chịu đủ nạn thủy tai cũng chẳng phải điềm lành.
Không rõ có phải do tác dụng của thuốc hay không, Bùi Việt cảm thấy trong người mệt mỏi uể oải. Chàng cố giữ tỉnh táo, lắng nghe Úy Sở Lăng và Lư Cẩn Du đang cùng nhau tra xét tấm phù văn rơi ra từ cơ quan của con rối.
“Khi còn ở Mạc Lương, ta từng xem qua không ít bản chép tay của người nước Lệ Thịnh.” – Úy Sở Lăng chậm rãi nói ra lời trong lòng: “Nhưng ta cảm thấy văn tự trên tấm phù văn này lại quá ngay ngắn, chỉnh tề.”
Lư Cẩn Du giật mình, sắc mặt thoáng trầm: “Ý tướng quân là… chữ viết này chẳng phải do người Lệ Thịnh, mà do chính người Yến Xích ta viết ra ư?”
Úy Sở Lăng ngước mắt nhìn hắn, thanh âm bình đạm: “Không phải không có khả năng ấy.”
Lời vừa dứt, gian phòng chìm vào yên lặng.
Lư Cẩn Du ngấm ngầm sinh nghi.
Phía tây thành U Nghiệp là vùng Mạc Lương ở tận bắc địa. Nơi đây giáp ranh hai cường quốc là Lệ Thịnh và Tuyết Đột, quanh năm do Quận vương Úy Chiêu trấn thủ. Úy Quận vương nắm giữ Mạc Lương, thống lĩnh quân đội vùng tây bắc, binh mã hàng vạn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-dung-minh-nguyet-dong-chi-hoi-lai/5220516/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.