Ngày hôm sau ăn sáng xong, Giang Nguyệt tới nhà gọi Ôn Thiển. Hai cô cháu dâu dắt nhau tới trấn.
Đến nơi, Ôn Thiển hỏi Giang Nguyệt: “Muội định mua gì?”
Giang Nguyệt chỉ vào tiệm tạp hóa. Thứ nàng muốn mua không nhiều, đều là mấy món đồ lặt vặt.
Ôn Thiển nói: “Muội cứ mua đồ trước, ta đi giải quyết việc riêng một chút, sẽ lập tức quay lại tìm muội.”
Giang Nguyệt không nghĩ nhiều, nói sẽ đợi Ôn Thiển ở trong tiệm, bảo nàng cứ từ từ.
Bình Dương trấn Ôn Thiển đã tới nhiều lần, đã quen thuộc bố cục.
Ôn Thiển đi thẳng về hướng tiệm may y phục, tìm một chỗ vắng vẻ, lấy ra ba cuộn vải bông từ không gian. Chất lượng tốt hơn nhiều so với những thứ nàng mua trước đây.
Vải bông có ba màu: xám, xanh đậm và xanh lam nhạt, đều rất thông dụng.
Ôn Thiển định tặng Giang Nguyệt một cuộn, số còn lại để nhà mình dùng.
Vải vóc không hề rẻ, vì trong không gian có sẵn, nên không cần tốn bạc.
Cầm vải đi tìm cô em chồng, Giang Nguyệt kinh ngạc: Sao tẩu t.ử lại mua nhiều đến thế? Hơn nữa, chất liệu này nhìn qua đã biết là loại thượng hạng.
Sự kinh ngạc thoáng qua rồi biến mất, bạc là của ca ca và tẩu tử, muốn tiêu thế nào thì tiêu.
Ôn Thiển đưa cuộn vải màu xám cho Giang Nguyệt: “Nhà mới của hai vợ chồng muội xây xong, đây là lễ vật mừng tân gia.”
Giang Nguyệt liên tục xua tay. Lúc nàng xuất giá đã có hai cuộn vải trong của hồi môn, bây giờ vẫn chưa dùng hết.
Ca ca và tẩu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4907528/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.