Mang theo lễ vật về nhà mẹ đẻ, Tống Vân Thanh và Giang Nguyệt trực tiếp quay lại căn nhà mới này.
Hai đệ đệ Tống gia cũng đi theo, vừa vào cửa đã ôm Đường Đường chơi đùa.
Giang Đình Chu bây giờ không còn căng thẳng như trước nữa, người khác muốn ôm hài tử, chỉ cần đối phương là người đáng tin cậy, chàng đều sẽ cho ôm.
Lúc này có người ôm tiểu bảo bối, Giang Đình Chu xách con gà trống lớn mà Tống Vân Thanh mang đến ra hậu viện.
Làm sạch sẽ rồi hầm ngay.
Ôn Thiển và Giang Nguyệt nói chuyện trong phòng khách, hai huynh đệ Tống gia cũng đang đùa giỡn hài tử.
Tống Vân Thanh với tư cách là em rể mới, không tiện ngồi chờ cơm, bèn đi vào bếp phụ giúp.
Ôn Thiển hỏi Giang Nguyệt: “Những người kia có đến gây rối không?”
Giang Nguyệt lập tức ra hiệu: “Sáng nay có tới, nói là không có cơm ăn, cũng không có chỗ ở, muốn ta đưa sính lễ cho bọn họ.”
“Còn ăn một bữa sáng ở nhà nữa.”
Cái khoản mặt dày này, hai lão già và nhị phòng chưa bao giờ khiến người khác thất vọng.
Ôn Thiển nói: “Cho dù bọn họ đáng thương đến đâu, muội cũng không được đưa bạc cho bọn họ, những thứ khác cũng không được cho, có vài người chính là sên hút máu, một khi dính vào thì không thể vứt bỏ được, bọn họ chỉ càng được voi đòi tiên, cho đến khi hút cạn giọt m.á.u cuối cùng của muội.”
Giang Nguyệt liên tục gật đầu, tiếp tục ra hiệu nói: “Ta sẽ không cho bọn họ một đồng tiền nào.”
Sáng nay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4907524/chuong-117.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.