Đi vào chính đạo
Đang dùng bữa, họ nghe thấy tiếng Vương Bà T.ử khóc lóc gào thét ở bên ngoài.
Ôn Thiển tò mò, “Người này lại làm sao nữa vậy?”
Giang Nguyệt đặt đũa xuống, khoa tay múa chân: “Tranh giành rau dại với người khác, bị lăn xuống sườn đồi, chắc là bị thương rồi.”
“Cả ngọn núi sau rộng lớn như thế, sau cơn mưa rau dại mọc đầy, mà cũng tranh giành nhau sao?”
Giang Nguyệt gật đầu: “Rất nhiều người ở thôn Đào Hoa là cái đức hạnh đó. Thứ người khác tìm được thì là đồ tốt, cứ nhất quyết muốn cướp vào túi của mình.”
Ôn Thiển dặn dò: “Vậy sau này muội đào rau dại phải cẩn thận. Chúng ta có thể co có thể duỗi, đừng để bị người khác làm tổn thương.”
Giang Nguyệt gật đầu, ghi nhớ lời tẩu t.ử vào lòng.
Giọng Vương Bà T.ử vẫn vang dội, không ngừng kêu la.
Ôn Thiển chăm chú lắng nghe một lúc: “Nghe tiếng hô hào trung khí mười phần, không giống người bị trọng thương.”
Giang Nguyệt tiếp tục khoa tay múa chân: “Có lẽ là đang dùng khổ nhục kế, lát nữa nhất định sẽ đến nhà chúng ta vay đồ ăn.”
“Vậy chúng ta đóng cửa cho kỹ, trêu chọc không nổi thì tránh đi là được.”
Bị kẻ vô lại quấn lấy sẽ rất xui xẻo, Ôn Thiển nghĩ tốt nhất là không cho đối phương cơ hội đến gần.
Giang Nguyệt chỉ vào mấy gian nhà đã sụp đổ: “Chắc chắn họ sẽ đi đường đó mà vào.”
Ôn Thiển: “…”
Nàng quay sang nhìn Giang Đình Chu, trao cho hắn một ánh mắt tin tưởng: “Việc có thể uy h.i.ế.p họ, khiến họ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906247/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.