Vừa thu hoạch xong sơn dược, ngay sau đó đã nghe nói anh em Tống Vân Thanh cũng bắt đầu đào khoai lang.
Giang Đình Chu đi giúp, Giang Nguyệt cũng muốn đi, nhưng lại không an tâm về tẩu tử.
Nhìn thấu tâm tư của cô nương nhỏ, Ôn Thiển cũng đi theo.
Vì có người chăm sóc kỹ lưỡng, khoai lang của ba anh em Tống Vân Thanh lớn rất tốt.
Củ rất lớn, một củ dài bằng bàn tay Giang Đình Chu, lại còn tròn trịa, theo khẩu phần ăn của Ôn Thiển, một củ khoai lang này nàng phải ăn đến hai bữa!
Nàng không nhịn được tặc lưỡi, “Các ngươi trúng mùa lớn rồi.”
Tống Vân Thanh cũng rất bất ngờ, nụ cười trên mặt không thể giấu được, “Xem ra nơi này rất thích hợp để trồng khoai lang, sang năm phải trồng nhiều thêm.”
Trong núi có nhiều cành khô lá rụng, đất đai màu mỡ, rất thích hợp để trồng khoai tây và khoai lang.
Ôn Thiển nói: “Nếu không phải nơi này cách thôn Đào Hoa quá xa, lại nguy hiểm trùng trùng, dân làng đến khai hoang, cũng không đến nỗi không sống nổi.”
Nghe Giang Đình Chu nói, thôn Đào Hoa hiện tại đã có hơn nửa số người rời đi, những người còn lại thì hoặc là không muốn bỏ xứ ra đi lánh nạn, hoặc là người già yếu bệnh tật bị người nhà bỏ lại.
Người nhà họ Giang thì đi lánh nạn hết rồi, còn đi đâu thì Giang Đình Chu không hỏi thăm.
Chỉ cần bọn họ không đến gây sự, Ôn Thiển lười quản những người đó, tốt nhất là kiếp này họ đừng gặp lại nhau nữa.
Giang Đình Chu một nhát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906229/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.