Cam Tâm Tình Nguyện
Nấm nhặt về nên xào với thịt hoặc nấu canh thì mới thơm ngon đậm đà.
Có vẻ tức phụ đã ngán thịt muối rồi, Giang Đình Chu dự định nhân lúc nàng ngủ trưa sẽ đi ra ngoài săn bắn, tốt nhất là săn được một con gà rừng mang về, như vậy họ sẽ có thịt tươi để ăn.
"Tức phụ, ta muốn ra ngoài một chuyến."
Ôn Thiển không ngăn cản, người này vốn không chịu ngồi yên, có chút việc để làm chàng ngược lại sẽ thoải mái hơn.
"Vậy chàng đừng đi xa, về sớm nhé."
"Không đi xa đâu, đến giờ rồi ta sẽ quay về nấu cơm."
"Được, vậy ta chờ được ăn."
Giang Đình Chu cười véo mũi nàng, "Nàng ngủ ngoan, có chuyện gì thì gọi tiểu Nguyệt."
"Ừm."
Ôn Thiển kéo chăn lên che bụng một chút, rồi nhắm mắt lại bắt đầu ru mình vào giấc ngủ.
Giang Đình Chu không quấy rầy nàng nữa, lén hôn lên môi Ôn Thiển một cái rồi ra khỏi nhà gỗ.
Chàng vác cung tên lên vai định ra cửa.
Đại Hoàng cũng muốn theo chủ nhân đi săn, Giang Đình Chu vỗ đầu nó, "Ở nhà ngoan đi, sau này còn nhiều cơ hội dẫn ngươi đi chơi."
"Gâu u..."
Đại Hoàng dừng bước, đứng tại chỗ nhìn theo bóng lưng chủ nhân rời đi, ánh mắt lộ rõ vẻ thất vọng.
Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng chủ nhân nữa, nó mới chạy chậm đến chỗ mát mẻ, nằm sấp xuống ngủ.
Giống như Giang Đình Chu, Giang Nguyệt cũng không chịu ngồi yên.
Muội ấy gần như không ngủ trưa, hoặc là ngồi ở chỗ râm mát làm việc may vá, hoặc là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906227/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.