Ái nói phản ngữ
Không phụ sự kỳ vọng của Ôn Thiển và Giang Nguyệt, Đại Hoàng thực sự tha con mồi về.
Đó là một con gà rừng.
Nhìn hướng nó đi tới, chắc lại là kiếm được chiến lợi phẩm sót lại trong bẫy của Giang Đình Chu.
Đặt con gà rừng nửa sống nửa c.h.ế.t trước mặt chủ nhân, Đại Hoàng gừ gừ kêu về phía Ôn Thiển, ngoe nguẩy đuôi lia lịa, ra vẻ muốn được khen thưởng.
Ôn Thiển khẽ cười, xoa xoa đầu nó, “Về nhà sẽ làm đồ ăn ngon cho ngươi.”
“Gâu!”
Giang Nguyệt xách con gà rừng lên, lần này thì về nhà thật.
Gà Mái Leo Núi
Ôn Thiển trước kia vốn không biết g.i.ế.c gà, giờ lại đang m.a.n.g t.h.a.i nên càng không ngửi được mùi m.á.u tanh.
Thế là, nhiệm vụ làm thịt gà rừng lại rơi xuống vai Giang Nguyệt.
Ôn Thiển thì lo việc đun nước nóng.
Đại Hoàng giờ đây khôn ngoan vô cùng, nằm ngồi sát bên Ôn Thiển không rời nửa bước, ra dáng chờ được chủ nhân cho ăn.
Ôn Thiển không nhịn được cười, hào phóng cho nó ăn hai miếng thịt bò.
Thân hình Đại Hoàng giờ đã nở ra một vòng, hai miếng thịt bò không thể thỏa mãn khẩu vị của nó.
Ôn Thiển lại cho nó ăn thêm một miếng ức gà.
Vừa ăn xong, nó lại tiếp tục nhìn chằm chằm Ôn Thiển với vẻ mặt mong đợi.
“Làm ch.ó không thể tham lam, tối còn có xương gà để ăn thêm, giờ không được ăn nữa.”
Đại Hoàng nghe hiểu, ngoan ngoãn nằm rạp trên đất ngủ, không đòi ăn nữa.
Ôn Thiển lại xoa đầu nó một cái, “Ngoan lắm.”
“Gâu~”
Đại Hoàng nằm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906224/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.