Ai mà chẳng thích tỷ tỷ xinh đẹp
Mặc dù tìm được hai cây linh chi, nhưng Giang Đình Chu và Giang Nguyệt không vì thế mà ở nhà lười biếng.
Họ định thu thập thêm d.ư.ợ.c liệu, để Giang Đình Chu ra núi một chuyến có thể kiếm được nhiều bạc hơn.
Có bạc mới dễ dàng mua sắm vật tư.
Nếu không mua được vật tư, mang bạc về tích trữ cũng tốt, chỉ cần người còn sống, lúc nào cũng có lúc cần dùng đến.
Thế là, những ngày tiếp theo Ôn Thiển lại sống một mình trong sơn động, mỗi ngày ăn uống no đủ, cơ thể khỏe mạnh, ngoài việc buồn chán ra thì không có bệnh tật gì khác.
Kể từ khi làm món gà hầm Hoàng Môn, sau đó nàng không mở tiệc riêng cho hai anh em Giang Đình Chu nữa.
Việc này phải có chừng mực, thỉnh thoảng làm một lần thì được, làm nhiều lần, sớm muộn gì cũng lộ tẩy.
Đợi nguyệt sự kết thúc, Ôn Thiển cũng đi theo để hái thuốc.
Cứ thế, họ sớm đi tối về ròng rã một tháng, đã hái được một củ nhân sâm trăm năm, cùng với không ít thảo d.ư.ợ.c quý hiếm.
Theo giá thị trường hiện tại, lương thực đắt, d.ư.ợ.c liệu cũng đắt, nếu đổi toàn bộ số đồ trong tay thành bạc, hai trăm lượng cũng không thành vấn đề.
Thấy lương thực trong nhà cũng sắp hết, Giang Đình Chu buộc phải ra núi một chuyến.
Chuyến đi này ít nhất là hai ngày, nhiều thì ba bốn ngày, Giang Đình Chu khá lo lắng cho hai cô gái ở nhà.
Nghĩ đến việc ba anh em Tống Vân Thanh cũng sống ở ngoại vi rừng,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906210/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.