Mặt trời giữa trưa rất gay gắt, Ôn Thiển đề nghị nghỉ ngơi một canh giờ tại chỗ rồi hẵng đi.
Giang Đình Chu cũng có ý định như vậy, chàng không biết tìm đâu ra hai bó lá thông non xanh mơn mởn, trải dưới gốc cây lớn: "Hai người ngủ một giấc đi, tỉnh rồi chúng ta sẽ đi tiếp."
Ôn Thiển nhớ lại lời đồn đại từng nghe, nói rằng không nên tùy tiện ngủ ở ngoài trời, dễ rước lấy rắn rết.
Nàng nói suy nghĩ của mình cho Giang Đình Chu nghe, nam nhân dở khóc dở cười: "Ta trông chừng hai người mà, sợ gì chứ?"
"Cũng phải."
Ôn Thiển yên tâm nằm xuống ngủ.
Giang Đình Chu nâng đầu nàng lên, để Ôn Thiển gối lên đùi mình, như vậy sẽ thoải mái hơn nhiều.
Còn về phần muội muội, đành phải chịu khó một chút vậy.
Giang Nguyệt trước đây đi theo ca ca và tẩu t.ử chỉ thấy hạnh phúc, nhưng giờ nàng lại bắt đầu tự vấn, có phải nàng đang làm phiền họ không? Nàng thầm mắng ông trời không chịu đổ mưa, nếu không nàng cũng chẳng cần ngày ngày lẽo đẽo theo ca ca và tẩu tử, làm ảnh hưởng đến việc bồi đắp tình cảm của họ.
Nàng lặng lẽ quay lưng đi, coi như nàng không tồn tại.
Giang Đình Chu tựa vào thân cây nhắm mắt giả vờ ngủ, tay còn khẽ vỗ lưng Ôn Thiển, dỗ dành nàng như dỗ trẻ con.
Ngửi thấy mùi nam tính quen thuộc, Ôn Thiển yên tâm chìm vào giấc mộng.
Trong tiềm thức, Ôn Thiển biết Giang Đình Chu sẽ bảo vệ nàng chu toàn, ở bên chàng không cần phải thấp thỏm lo âu.
Sàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/phu-ba-xuyen-ve-co-dai-mang-khong-gian-chay-nan-nuoi-manh-bao/4906208/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.